1Phân tích truyện ngắn Lão Hạc của phái nam Cao – bài bác làm 1 của một bạn làm việc sinh xuất sắc Văn tỉnh bạc đãi Liêu2Phân tích truyện ngắn Lão Hạc của phái mạnh Cao – bài xích làm 23Phân tích truyện ngắn Lão Hạc của nam Cao – bài làm 34Phân tích truyện ngắn Lão Hạc của nam Cao – bài bác làm 45Phân tích truyện ngắn Lão Hạc của phái nam Cao – bài bác làm 5

Phân tích truyện ngắn Lão Hạc của nam Cao – bài xích làm 1 của một bạn làm việc sinh tốt Văn tỉnh bạc đãi Liêu

Trong đội hình nhà văn hiện đại Việt Nam, nam giới Cao được xem là một công ty văn hiện thực xuất sắc đẹp trước bí quyết mạng. Ông hi sinh năm 1951 vào cuộc kháng chiến chống Pháp, cơ hội đó, ông mới 36 tuổi. Tuy cuộc đời ngắn ngủi tuy thế Nam Cao đang để lại đến đời các áng văn gồm sức sống thọ bền. Chiến thắng của phái mạnh Cao – những truyện ngắn, truyện nhiều năm – thấm đẫm cực hiếm hiện thực với nhân đạo. Đó là hầu hết trang viết chân thực, vô cùng sâu sắc về bạn nông dân nghèo nàn bị vùi dập và bạn trí thức cùng phẫn bắt buộc sống mòn mỏi, thất vọng trong thôn hội cũ. Đọc truyện ngắn Lão Hạc của nam giới Cao, chúng ta phát hiện cả hai thứ hạng nhân thứ đó: lão Hạc cùng ông giáo. Ông giáo là người kể chuyện, lão Hạc là nhân vật chính của câu chuyện. Cả nhị người đó đều đáng cảm thông và xứng đáng trân trọng, duy nhất là lão Hạc. Lão Hạc – ông nuốm lão nông ấy – đã nên trải qua hai tử vong trong cuộc sống mòn mỏi bế tắc, nhưng có một tấm lòng thương con vô cùng sâu nặng.

Bạn đang xem: Phân tích truyện ngắn lão hạc của nam cao


Đọc phần trước đoạn trích vào sách Ngữ văn 8, chúng ta biết tình cảnh của lão Hạc thật bi thảm. Nhà nghèo, vk chết, hai thân phụ con lão Hạc sống lay lắt, rau cháo qua ngày. Một ngày nọ, người con trai của lão phẫn chí vì không tồn tại tiền cưới vợ, bỏ đi làm việc phu đồn điền cao su thiên nhiên biền biệt, một năm nay chẳng bao gồm tin tức gì. Lão Hạc thui thủi sống cô quạnh m.ột bản thân với bé chó Vàng, kỉ vật dụng người đàn ông để lại. Lão gọi bé chó là “cậu Vàng”, coi con vật như người thân trong nhà. Vắng tanh nhà đi tìm ăn thì thôi, hễ về tới nhà là ông lão lại trò chuyện tâm tình, chia sẻ mọi nỗi vui bi hùng với “cậu Vàng”. Nhiều lúc lão gọi Vàng là con, là… cháu, xưng ông cứ y như là hai ông con cháu vậy. Đối cùng với lão Hạc, con chó là niềm vui, là nguồn niềm hạnh phúc đơn sơ mà lại thiết thực giúp lão sống trong đói nghèo để chờ người nam nhi trở về xây dựng niềm hạnh phúc lứa đôi với hạnh phúc gia đình cho lão được sống mặt con, mặt cháu, đoàn tụ như bao người bình thường khác. Nhưrig sự túng thiếu quẫn ngày càng nạt doạ lão. Sau trận gầy nặng kéo dài, lão yếu fan đi kinh lắm. Đồng tiền xưa nay nay dành dụm cạn dần. Lão không tồn tại việc làm. Rồi một cơn sốt ập đến, phá không bẩn sành sinh hoa color trong vườn. Giá bán gạo thì cứ cao mãi lên. Vày thế, lão Hạc mang tiền đâu nhằm nuôi “cậu Vàng”? nhắc ra trong nhà cũng còn ít tiền để dành cho đứa nhỏ trai, tuy vậy lão không thích tiêu lẹm vào đấy. Mà mang đến “cậu Vàng” ăn uống ít, thì “cậu” nhỏ xíu đi, tội nghiệp. Ông lão nông túng bấn ấy cứ do dự day xong xuôi mãi, cuối cùng dằn lòng quyết định bán “cậu Vàng”, rồi mang lại nhà ông giáo cậy nhờ một câu hỏi quan trọng.

Đọc phần trích trong sách Ngữ văn 8, cũng chính là phần đặc sắc nhất của thiên truyện, họ cảm dấn rõ hai vấn đề lớn của cuộc sống lão Hạc: việc bán “cậu Vàng” và việc tìm đến chiếc chết. Hai vấn đề ấy tuy khác nhau nhưng đều choàng lên một chân thành và ý nghĩa chung vé tấm lòng người cha thương nhỏ mênh mông, sâu nặng.

Xem thêm: Ngữ Pháp N5 Bài 6: Tối Nay Ăn Gì ( Học Ngữ Pháp Tiếng Nhật Minna No Nihonggo

Bán con chó Vàng, lão Hạc đương đầu với cái chết thứ nhất. Vày sao lão Hạc phải chào bán “cậu Vàng”? Như phần trên ta đang biết, ví như để bé chó lại nuôi thì lão Hạc cần tiêu lẹm vào số tiền dành riêng dụm cho người con đã xa nhà. Điều đó lão ko muốn, tuyệt vời không muốn. Đối cùng với lão Hạc, số tiền với mảnh vườn dành cho con linh nghiệm như một bảo vật mà từng ngày lão chỉ biết không còn lòng bảo vệ chứ không khi nào dám xâm phạm. Việc quyết định bán con chó Vàng khởi nguồn từ tấm lòng yêu thương con sâu sắc của một người phụ thân nhân hậu và giàu lòng từ bỏ trọng.

Bán nhỏ chó Vàng bởi vì thương con, tuy thế rồi lão Hạc lại vô cùng ăn uống năn, day dứt. Lão sang công ty ông giáo giãi bày những nỗi đau thống thiết của mình. “Mặt lão đột nhiên co rúm lại. Phần đa vết nhăn xô lại với nhau, ép trộn nước mắt tung ra. Cái đầu lão ngoẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão mếu như con nít. Lão hu hu khóc…”. Mấy câu văn ngắn ngủi sệt tả những thiết kế nhân thứ thật ấn tượng. Tác giả đã sử dụng những từ tượng hình: “co rúm lại”, “xô lại”, “ngoẹo về một bên”… và một tự tượng thanh “hu hu” làm cho nét mặt, body và trung tâm trạng của lão Hạc hiện hữu thật thê thảm. Làm cho một việc vì tình thương con, tuy vậy người cha ấy vẫn tự dằn vặt, khổ cực như vừa phạm lỗi lớn. Phải chăng lão Hạc cảm xúc minh bao gồm lỗi cùng với “cậu Vàng”, loài vật rất đỗi thân thiết của lão? Ta nghe lời lão kể với ông giáo trong truyện mà lại như nghe chính lão Hạc nhắc với ta: “Này… loại giống nó cũng khôn! Nó cứ làm in như nó trách tôi ; nó kêu ư ử, nhìn tôi, như muốn bảo,.tôi rằng: A! Lão già tệ lắm! Tôi ân nghỉ ngơi với lão như thế mà lão xử với tôi như the này à?. Hoá ra tôi già bằng này tuổi đầu rồi còn gạt gẫm một con chó, nó không ngờ tôi nỡ trung ương lừa nó!…”. Đây là lời nói, hay đó là lời sám hối, lời tự than, trường đoản cú trách bản thân quá phũ phàng, nhẫn tâm của một tấm lòng nhân hậu! Từ gần như nét hình trạng quằn quại tới các lời ăn năn, sám ân hận này, lão Hạc quả là một trong những con fan nặng tình nặng nghĩa, thuỷ chung, hết sức trung thực. Từ ngày người con phẫn chí ra đi vì không tồn tại tiền cưới vợ, lão Hạc luôn mang trung ương trạng “mắc tội” bởi không ngại liệu nổi hạnh phúc cho con. Lão nắm dành tiến cho con, cố quan tâm “cậu Vàng” như âu yếm kỉ thiết bị của con. Vậy mà lúc này lão phải cung cấp “cậu Vàng” cho người ta thịt thịt, lão cảm thấy mình “mắc tội” nặng hơn, tội với nhỏ người, tội đối với tất cả con vật. Tấm lòng tín đồ lão nông ấy bao la, sâu nặng trĩu biết nhịn nhường nào. Bé chó Vàng sẽ ảnh hưởng người ta giết thịt. Lão Hạc dự cảm rõ điều đó. Đối với lão, dó là tử vong thứ nhất, một chiếc chết do chủ yếu lão khiến ra. Nhưng, người đọc. Chúng ta ngày nay, suy ngẫm sâu sát một chút, sẽ hiểu rõ sâu xa và xiết bao xót yêu đương ông lão nông khốn khổ và thánh thiện ấy. Và bọn họ cũng hiểu rằng chính cái xã hội thực dân phong loài kiến bấy giờ sẽ đẩy lão Hạc và biết bao fan nông dân không giống vào thảm kịch như lão Hạc. Vì niềm hạnh phúc của một tín đồ con này, lão Hạc phải chứng kiến cái chết của một “người… con” khác, đề nghị tự huỷ khử một niềm vui, một kỉ vật thân thiết của đời mình. Nêu sự việc lão Hạc phân phối chó, rồi cực khổ vật vã từ bỏ trách mình, ngòi bút Nam Cao đang lay động tận nơi sâu thẳm tình cảm bạn đọc chúng ta.

Nhưng phái mạnh Cao không dừng lại ở đó. Công ty văn liên tiếp lay động bọn họ bằng một sự việc tiếp theo sau dữ dội hơn, thống thiết hơn. Đó là việc lão Hạc tìm về cái chết. Với cái chết lần máy hai này, tấm lòng tín đồ lão nông thương bé mênh mông, sâu nặng nề ấy trường thọ toả sáng. Khám phá về vụ việc này, họ thử hoá thân vào nhân thứ ông giáo để lắng nghe lời lão Hạc nói và chứng kiến quá trình ông lão làm. Sau hồ hết lời đắng cay về việc bán chó, lão Hạc rề rà, nhỏ nhẹ nhưng mà tha thiết, chân thành giãi tỏ hoàn cảnh của bản thân để dựa vào ông giáo giúp cho hai việc. Bài toán thứ nhất: gửi bố sào vườn, khi anh con trai lão về bên thì ông giáo giao lại để anh tất cả đất ở, bao gồm vốn mà sinh nhai. Câu hỏi thứ hai: gửi bố mươi đồng bội nghĩa (hai mươi nhăm đồng tích cóp hà tiện hơn 1 năm trời cùng năm đồng vừa buôn bán chó) để khi ông lão chết, dựa vào hàng xóm chi phí cho vấn đề ma chay… gần như điều lão Hạc thu xếp, nhờ cậy ông giáo thiệt là chu đáo. Nghĩ cho con, ông cụ luôn mong ước con được sống lặng ổn„ hạnh phúc. Nghĩ về tay cụ luôn luôn luôn tự trọng, không thích phiền luỵ ai. Khi nghe tới lão Hạc trình bày, ông giáo nhảy cười bảo: “Sao rứa lo xa thừa thế? cố còn khoẻ lắm, chưa chết đâu mà lại sợ! cầm cứ để tiền ấy nhưng mà ăn..”. Ông giáo ko thể biết được rõ chân thành và ý nghĩa việc lão Hạc dựa vào cậy. Còn chúng ta, đọc truyện, thừa nhận rõ ổng vậy lão nông đó đã chuẩn bị cho chiếc chết của chính bản thân mình thật là bình tĩnh, công ty động, tự nguyên, tự giác. Thực ra lão đã âm thầm chuẩn bị cho dòng chết của bản thân từ khi buôn bán “cậu Vàng”, quả thật lời lão nói cùng với ông giáo: “Tôi đang liệu đâu vào đấy… cố gắng nào rồi cũng xong”. Như vậy, vào tình cảnh đói khổ, bí quẫn, lão Hạc vẫn định liệu mang lại “cậu Vàng” – con vật thân thương độc nhất vô nhị – và phiên bản thân bản thân một sự giải thoát. Với nhỏ chó thì hoá kiếp cho “để thành kiếp người”. Còn với mình, lão chết để thành kiếp gì? thiệt mịt mờ, bế tắc. Công ty văn nam Cao cứ dìu dịu dẫn dắt mẩu chuyện theo lời nói của ông giáo, đưa tín đồ đọc họ từ vấn đề này sang vấn đề khác đầy hấp dẫn, bất ngờ. Sau thời điểm nghe lời lão Hạc nói rằng: “Tôi vẫn liệu đâu vào đấy”, ông giáo đã cảm hễ bởi bí quyết lo toan chu đáo, tấm lòng thành thực, vừa yêu đương con, vừa trường đoản cú trọng của lão Hạc thì được nghe Binh tư kể việc lão Hạc xin mồi nhử chó… Ông giáo sẽ thốt lên: “Hỡi ôi! Lão Hạc”. Người đọc cũng tưởng ngàng, sửng sốt, tưởng rằng lão Hạc sẽ làm cho một câu hỏi xấu xa, đáng bi thảm như bài toán Binh tư thường làm: đánh bả chó, rồi giết mổ chó uống rượu. Vẻ đẹp của hình tượng lão Hạc đột nhiên mờ đi, như cuộc sống lúc bấy giờ “cứ từng ngày một thêm xứng đáng buồn”. Mẩu chuyện tưởng chừng ngoặt sang phía khác. Mọi dòng chữ lời văn như ngưng ứ lại, Căng thẳng, hồi hộp!

Nhưng rồi, mang đến phần cuối của câu chuyện, tất cả đã ùa ra. Lão Hạc đã chọn 1 cái chết dữ dội, bất ngờ. Chúng ta hãy vào nhà lão Hạc. Một cảnh tượng rùng rợn thảm thương.bày rạ trước đôi mắt ta: “Lão Hạc vẫn vật vã sinh sống trên giường, đầu tóc rũ rượi, quần áo xộc xệch, nhì mắt long sòng sọc. Lão tru tréo, bọt bong bóng mép sùi ra, khắp fan chốc chốc lại bị giật dũng mạnh một cái, nảy lên. Nhì người bầy ông lực lưỡng đề xuất ngồi đè lên người lão. Lão vật dụng vã cho hai giờ đồng hồ rồi mới chết…”. Dồn dập trong mấy câu biểu đạt là những từ tượng hình “vật vã”, “rũ rượi”, “xộc xệch”, “long sòng sọc”, và những cụm đụng từ to gan lớn mật như “sùi ra”, “giật mạnh”, “nảy lên”, “đè lên”,… đã cực tả một cái chết thiệt dữ dội, đau đớn. Nguyên nhân lão Hạc không chọn 1 cái chết khác êm dịu, yên lẽ, âm thầm? Đối chiếu với mẫu chết trước tiên của “cậu Vàng”, chú ý thoáng bên ngoài, ta cảm thấy tử vong của. Lão Hạc như có những nét tương tự. “Cậu Vàng” bị lão Hạc tấn công lừa, cho ăn cơm, rồi bị hai tín đồ (“thằng Mục” và “thằng Xiên”) đè xuống, trói lại. Lão Hạc cũng bị hai người bầy ông vạm vỡ “đè lên người”. Biết là mình đã chết, “cậu Vàng” kêu “ư ử”, lão Hạc thì “tru tréo”, “vật vã”,… hợp lý khi chọn cho mình chiếc chết dữ dội thảm yêu đương này, người lão nông ấy như tất cả ý từ bỏ trừng vạc mình, chia sẻ nỗi nhức với con vật thân yêu như ruột thịt. Do vì, cả đời ông lão sinh sống trung thực, không đánh lừa ai. Lần đầu tiên lão làm một vấn đề xấu xa là xí gạt “cậu Vàng”, người đồng bọn thiết, niềm hạnh phúc, niềm vui của chính mình. Lão đang lừa để bé chó bị bị tiêu diệt thì giờ đây lão cũng đề xuất chết theo kiểu con chó bị lừa. Điều này càng chứng tỏ lão Hạc có lòng từ bỏ trọng cực kỳ cao, xử sự trung thực vô ngần. Với cũng chứng tỏ ngòi cây bút nhà văn phái nam Cao dung nhan lạnh, tỉnh apple vô cùng. Nam Cao siêu thương con người, tôn trọng nhỏ người, đồng thời luôn yên cầu cao ở nhỏ người. Ông đã đặt nhân trang bị lão Hạc vào đông đảo cuộc chắt lọc khắc nghiệt: lựa chọn hai loại chết. Loại chết trước tiên tuy không đau khổ về thể xác cơ mà lại nhức đớn, day xong về tinh thần. Còn chết choc thứ hai, tuy đau đớn thể xác nhưng trong khi ông lão đã có giải thoát và… thủng thỉnh về niềm tin vì lão đang trả không còn nợ đời, nợ với nhỏ chó Vàng, nợ cùng với đứa nam nhi tội nghiệp bắt buộc bỏ đơn vị ra đi.