Gia đình là vùng đi về của ký ức, là bến đỗ neo duy trì yêu yêu mến của đời người.

Bạn đang xem: 5 mẩu truyện cực ngắn về gia đình khiến người người xúc động

Đọc mấy mẩu truyện ngắn bên dưới đây, có lẽ các bạn sẽ biết trân quý tổ ấm của mình hơn. 

Câu chuyện thứ nhất

Cha quăng quật nó từ lúc nó còn mới đỏ hỏn. Người mẹ và ngoại nuôi nó to lên trong nghèo khó. Anh chị rau cháo nuôi nhau, bữa no bữa đói. Tuy vậy trong nước mắt vẫn đang còn cả nụ cười, trong khổ đau vẫn có phút giây hạnh phúc. Mấy năm sau, nước ngoài mất. Trường đoản cú độ ấy, tối nào nó cũng khóc ngằn ngặt. Mẹ ôm nó vào lòng, nước mắt lăn dài, đặt tay lên ngực trái, nói: “Ngoại vẫn ở đây mà! Ngoại bao gồm đi đâu đâu!”. Chũm là nó nín. 

Mấy năm sau nữa, rồi chị em nó cũng theo ngoại nhưng mà đi… trong lễ tang, dì nó khóc mãi. Nó lại gần, lắc lắc tay dì, bỏ trên ngực trái: “Mẹ vẫn tại đây mà! người mẹ có đi đâu đâu!”. Nó dỗ mãi mà lại dì chẳng nín, lại còn ôm nó khóc to hơn… 

Câu chuyện sản phẩm hai

Cha luôn ao ước bộ quà tặng kèm theo mẹ một mẫu vòng cẩm thạch. Tay bà mẹ trắng nõn nà, đeo vòng khôn cùng đẹp. Tuy nhiên mỗi khi cha định mua, người mẹ lại can. Bà mẹ bảo: “Để tiền ấy mua sách vở và giấy tờ cho tụi nhỏ”. Bao nhiêu năm qua đi, bàn tay bà mẹ đã sạm đen, chai sạn vày sương gió cuộc đời. Từng nào năm qua đi, người mẹ tôi cũng trưởng thành và cứng cáp cả, rồi lập gia đình, rồi sinh con. Bao nhiêu năm ấy, người mẹ vẫn chưa từng đeo vòng cẩm thạch.

Ngày sinh nhật mẹ, shop chúng tôi mua tặng ngay bà một dòng vòng rất đẹp nhất. Chị em vui lắm, cứ mỉm cười mãi. Bà cất kỹ vào tủ, chỉ thi thoảng bắt đầu mang ra nhắm nhía một lát. Tôi hỏi: “Sao người mẹ không đeo?”. Người mẹ nheo mắt cười: “Mẹ già rồi, tay run lắm, chỉ việc nhìn cũng thấy vui”. Bà bầu tôi chẳng ai bảo ai, âm thầm lặng lẽ đưa góc nhìn nhau cơ mà rưng rưng lệ. 

*
Trải qua bao sương gió tay mẹ lúc này đã không treo được vòng cẩm thạch nữa. (Ảnh minh họa: youtube.com)

Câu chuyện thiết bị ba

Mẹ tất cả 7 tín đồ con, chị nghèo nhất. ông chồng chị mất sớm, bé hãy còn tuổi ăn tuổi chơi. Nhị người chỉ còn biết dựa dẫm vào nhau nhưng mà sống. Lễ thượng lâu 70 tuổi của mẹ, cả nhà xúm xít bàn bạc. Người nói nên chọn lựa nhà hàng này, bạn bảo nên thuê bao nhiêu mâm, người lại lên list khách mời. Thật ồn ã. Thật vui. Bà bầu cười tủm tỉm. Lúc ấy, chị âm thầm lặng lẽ đến mặt mẹ, thủ thỉ vào tai bà: “Mẹ ơi, chị em thèm ăn món gì để nhỏ nấu mang đến mẹ?”. 

Tiệc thượng thọ chưa tan, bà mẹ đã đòi về sớm.

Xem thêm: Nhật Ký Của Mẹ ( Karaoke Nhật Ký Của Mẹ Tone Nữ Nhạc Sống, Karaoke Nhật Ký Của Mẹ Ca Sĩ Bé Tý Có Lời

Bà mệt. Người nào cũng lắc đầu, tặc lưỡi: “Sao chị em không nạp năng lượng gì?”. Tiệc tan, ai về đơn vị nấy. Mọi người vào tìm kiếm mẹ, thấy bà ngồi dưới phòng bếp thủng thẳng nạp năng lượng cơm với tô canh chua lá me cùng đĩa bống kho tiêu. Mâm cơm chính tay chị làm. 

Câu chuyện trang bị tư

Cô giáo cho cả lớp xem bức ảnh chụp một gia đình. Có một cậu nhỏ bé màu domain authority khác với mọi người. Một bạn nam đứng dậy: “Thưa cô, cậu ấy là con nuôi cần không ạ?”. Cô khẽ mỉm cười: “Tại sao con biết?”. Bạn nam rung lắc đầu, tiu nghỉu ngồi xuống. Một cô nhỏ bé bẽn lẽn thưa: “Thưa cô, bé biết không hề ít về bé nuôi ạ!”. Gồm tiếng vặn hỏi ở dưới lớp: “Thế bé nuôi là gì?”. Cô bé xíu đứng thẳng dậy, ưỡn ngực, vẻ mặt tươi tỉnh, nhị bím tóc thời gian lắc, thời điểm lắc, dõng dạc nói: “Con nuôi tức thị mình phệ lên từ trong lòng mẹ chứ chưa hẳn từ vào bụng!”. 

Câu chuyện vật dụng năm 

Chồng tôi xuất hiện đã vào trại con trẻ mồ côi. Trừ giờ đồng hồ khóc lúc lọt lòng, anh không thể khóc thêm 1 lần như thế nào nữa. Năm 20 tuổi, sau cùng anh cũng tìm được mẹ của mình. Nhưng hai chị em con vẫn ko được sum vầy cùng nhau. Một lần nữa, mẹ anh lại đành chối bỏ con. Anh lẳng yên ổn ra đi, ko rơi một giọt nước mắt. Năm 40 tuổi, một đợt anh tình cờ đọc được trên tin báo tìm bé của mẹ mình. Anh nhảy khóc. Tôi hỏi tại sao khóc. Anh nói: “Tội nghiệp mẹ, 40 năm qua chắc chắn là mẹ còn khổ vai trung phong hơn anh”. 

*
Anh biết trong 40 năm qua bà mẹ khổ trung khu hơn anh. (Ảnh minh họa: forbes.com)

***

Tôi còn lưu giữ lời của một bài bác hát rất danh tiếng của Phương Thảo – Ngọc Lễ, hát rằng: “Gia đình gia đình. Ôm ấp gần như ngày thơ. Mang đến ta bao lưu niệm thương mến. Gia đình gia đình. Vương vãi vấn bước chân ta đi. Ấm áp trái tim quay về”. Nhị chữ gia đình lắm linh nghiệm ấy mấy ai thấu hiểu? lúc còn bé, ai ai cũng mong mong muốn sớm trưởng thành, thoải mái bay nhảy tới những chân trời lạ bởi đôi cánh của riêng rẽ mình. Nhưng đầy đủ khi bị sóng gió cuộc sống đánh ngã, ta chỉ mong được trở về trong tầm tay ngọt ngào của mẹ, của cha. 

Nhà thơ thời Đường, Hạ Tri Chương, trong một bài xích thơ lừng danh nhất của chính bản thân mình đã viết:

Thiếu tè ly gia, lão đại hồiHương âm vô cải, mấn mao tồi

Nghĩa là: Lúc nhỏ dại xa nhà, cơ hội già về thăm. Giọng quê không nuốm đổi, chỉ gồm tóc đã điểm bạc. 

Đời tín đồ như loại sông cuộn chảy, nước trôi qua ước không giữ giàng được. Trong chiếc đời đen bạc, trong loạn nuốm thị phi, chỉ có mái ấm gia đình mới là gai dây níu giữ lại tình yêu, lòng trắc ẩn của nhỏ người.