“Đại ngư Hải đường” lấy ý tưởng từ niềm mơ ước của đạo diễn Lương Toàn 12 năm về trước. Thời điểm đầu, từ niềm mơ ước này, đạo diễn đã có tác dụng phim ngắn “Đại Hải” cùng chiếu bên trên mạng. Sau sự thành công xuất sắc của phim ngắn, Lương Toàn đã cố gắng nỗ lực để hoàn thành duyên nợ của anh với giấc mơ năm nào qua “Đại ngư Hải đường” và reviews khán giả trong năm 2016 này.

Bạn đang xem: Đại ngư bay giữa mây trời hải đường đứng đợi một đời gió sương

Tôi xem “Đại Ngư Hải Đường” sau thời điểm nghe ca khúc “Đại Ngư” bởi chàng ca sĩ với chất giọng vào trẻo Châu thâm nám trình bày. Tuy bối cảnh của phim quá hoàn mĩ thì tuy vậy đọc ca từ phiêu của ca khúc mới thực sự kích ưng ý tôi bắt buộc xem bộ phim này:

“Đôi cánh của cá mập quá nhiều năm quá rộng

Ta tháo bỏ sự trói buộc của thời gian

Sợ fan bay về phương xa, sợ người lìa vứt ta

Càng thấp thỏm người sẽ mãi giữ lại chốn này

Mỗi giọt nước đôi mắt ta rơi hầu như chảy về phía người

Chảy ngược về cuộc chạm chán gỡ thuở ban đầu…”

Tại sao lại là “Đôi cánh của cá lớn quá dài quá rộng”, bộ phim muốn nói gì vậy? Đến khi phần lớn dòng chữ đầu tiên xuất hiện, tôi new biết bộ phim truyện muốn nói điều gì. Khởi đầu phim là đoạn trích chương Tiêu Diêu Du vào “Nam Hoa Kinh” của Trang Tử:

“Tại biển Bắc tất cả con cá Côn, lớn phân vân mấy nghìn dặm. Cá này hóa ra chim Bằng: sườn lưng của chim bởi lớn cũng đo đắn mấy ngàn dặm…”

*

Từ phát minh về con cá Côn ấy, những nhà cung ứng phim đã tạo ra diễn biến “Đại Ngư Hải Đường”. “Đại Ngư Hải Đường” không nói về nhân loại con người, cũng không kể về những vị tiên xuất xắc quỷ, cơ mà kể về một vùng khu đất kỳ lạ. Ở vùng khu đất này, bọn chúng ta bắt gặp rất nhiều cái tên xuất hiện thêm trong thần thoại cổ xưa Trung Hoa như thần Hậu Thổ, Luy Tổ, Xích Tùng Tử… Mỗi cá nhân sống sinh sống đây đều sở hữu các năng lượng pháp thuật tinh chỉnh và điều khiển tự nhiên. Mỗi một khi ai đó bị tiêu diệt đi, linh hồn của mình sẽ hóa trang thành một hình tượng nào đó như con cá, cây hải đường, chim phượng… tùy từng dạng trung khu thức của mỗi người. Rất nhiều đứa trẻ mang đến tuổi trưởng thành và cứng cáp sẽ biến thành loài đại ngư color đỏ, nương theo lốc xoáy, bay ngược lên biển cả của chủng loại người.

Xuân, dưới kiểu dáng của đại ngư đỏ đầu tiên được chú ý ngắm nhân gian và không ngoài ngỡ ngàng trước cảnh tượng kỳ vĩ chỗ đây. Với hơn vớ cả, cô bé bỏng nhìn thấy một cậu nhỏ xíu ngư dân rồi đem lòng yêu thương mến. Nhị người thường xuyên chơi chơi với nhau, nhảy đầm với nhau dưới mặt đáy biển. Cho tới một ngày, Xuân bị mắc vào lưới của thuyền tiến công cá. Cậu bé bỏng lao vào thân vùng nước xoáy để cứu vãn Xuân, nhưng cố gắng vào đó, cậu chìm mặt đáy biển sâu với mất mạng. Quay trở lại với trái đất của mình, Xuân sở hữu theo nỗi đau về món nợ ân đức này, và cái vỏ ốc mà lại cậu vẫn dùng làm chơi nhạc. Duyên nợ từ đó sinh ra.

Duyên nợ là một trong khái niệm mà văn hóa truyền thống Trung Hoa vay mượn trường đoản cú Phật giáo, nhưng mà không phần đông nghệ sĩ trung quốc không coi duyên nợ là 1 trong những điều gì đó nặng nhọc cần phải buông bỏ. Trái lại, trong không hề ít các tác phẩm, họ làm cho duyên nợ giữa người với những người trở nên đẹp đẽ hơn, tràn đầy cảm giác hơn. Khi Xuân bao gồm ý định cứu cậu bé bỏng ngư dân nhằm trả lại món nợ này, Linh Bà – người thống trị các linh hồn tốt, đã cười cô bởi Linh Bà từ thấy mình sống cả nghìn năm cũng chưa bao giờ trả được không còn nợ. Một câu nói thoáng qua ấy thôi dẫu vậy cũng đủ cho ta thấy một ý niệm về duyên nợ trong văn hóa Trung Hoa cực kỳ khác so với Phật giáo. Nếu Phật giáo coi tu luyện là tuyến đường để giải trừ nghiệp thì tác giả của câu chuyện cho rằng cấp thiết cắt đứt được duyên nợ. Cho tới hết bộ phim, ta cứ thấy mọi sợi dây duyên nợ trùng trùng đan sở hữu vào nhau. Đến đây, chắc rằng không ít fan có cảm giác bế tắc, vậy chẳng hóa ra họ muôn đời mắc kẹt giỏi sao?

*

Bộ phim đề cập rằng, linh hồn của những người xuất sắc chết đi sẽ trở thành loài cá, còn vong hồn của kẻ xấu sẽ biến thành chuột sống trong cống rãnh. Với Xuân đã tìm được linh hồn của cậu bé bỏng ngư dân ở chỗ Linh Bà. Linh Bà đồng ý giúp Xuân phục sinh cho cậu nhỏ nhắn với đk Xuân vứt quăng quật tuổi lâu của mình. Xuân yêu cầu nuôi dưỡng con cá thành chủng loại đại ngư và chuyển nó về dương thế thì cậu bé xíu mới hồi sinh. Vậy là Xuân đưa bé cá về nuôi lén lút trong đơn vị mình. Phát hiện nay ra hành vi lén lút này của Xuân chỉ có Tưu, cậu bé bỏng mồ côi vẫn rước lòng yêu dấu Xuân. Tưu gợi ý cho Xuân viết tên chú cá là Côn – rước ý tự “Tiêu diêu du”. Tưu giúp Xuân bảo vệ con cá dù hiểu được tâm ý của Xuân đang dồn cục bộ cho vong linh của cậu nhỏ bé ngư dân mà chủ yếu cô cũng chần chừ tên. Cùng một tua dây duyên nợ nữa lại hình thành.

Xem thêm: Hướng Dẫn 3 Cách Để Iphone Chạy Nhanh Hơn, Mẹo Tăng Tốc Iphone Cũ Nhanh Hơn, Mượt Mà Hơn

Mối duyên nợ giữa Côn – Xuân – Tưu đã khiến cho trật trường đoản cú của đất trời lung lay. Từ ngày Xuân đón linh hồn Côn về nuôi thì những hiện tượng địa chấn dị kì đã xảy ra trong vùng đất của cô. Vì sao những duyên nợ rất cá nhân ấy rất có thể kiến kinh thiên cồn địa mang đến vậy? Bởi dù là thần hay tín đồ hay quỷ các chỉ từ trói buộc trong những duyên nợ của quy định có sẵn, của lề luật, của hệ thống. Nếu bọn họ nhìn một phương pháp khác về duyên nợ, bọn họ sẽ thấy rằng duyên nợ cũng là một trong những phần khiến lẻ tẻ tự của các khối hệ thống vận hành. Tuy vậy duyên nợ phát sinh từ trái tim có thể khiến mỗi bọn họ vượt ra bên phía ngoài lề phương pháp ấy. Cùng chỉ bằng một sợ hãi dây duyên nợ nảy sinh từ trái tim, mặc dù rất mỏng dính manh cũng đủ để cho trật tự bị vỡ vạc vụn. Duyên nợ phát sinh từ trái tim ấy đề xuất chăng chính là tình yêu?

Sự buộc ràng của duyên nợ thân Xuân và Côn càng to thì sinh mạng của cả hai tín đồ càng lắp bó cùng với nhau. Tình yêu ấy phệ cùng với Côn cùng Côn đã trở thành loài đại ngư. Có nghĩa là đã đến lúc Xuân cùng Côn đề xuất chia xa. Lúc Côn trở về nhân gian, rất có thể rằng cậu sẽ không thể nhớ mang đến Xuân, không thể nhớ tới những ký ức đẹp nhất giữa hai tín đồ nữa. đồng thời ấy, Tưu phân biệt rằng sức mạnh của Xuân ngày 1 giảm sút. Và khi biết rằng, sau toàn bộ sự hi sinh của Xuân, Xuân và Côn vẫn bắt buộc đến được mặt nhau, cậu chấp nhận hi sinh tuổi thọ của mình để đổi đem một lần hồi phục cho Xuân. Cả cỗ phim, ta vẫn thấy một tấm lòng nhân ái, một tình yêu ko vụ lợi, không ràng buộc của Tưu. Tưu luôn đi theo bảo đảm an toàn cô gái bản thân yêu, bảo vệ cả người mà cô bé ấy yêu, và luôn luôn mỉm cười đón nhận mọi thứ. Ẩn bên dưới sự nhí nhố của Tưu là một trong những trái tim mẫn cảm, một tấm đê mê tình, một linh hồn hoàn toàn thanh khiết. Sự thanh khiết ko phải là việc chối quăng quật duyên nợ mà là thái độ với duyên nợ ấy. Ta sẽ trở thành kẻ bạt tử vô cảm trong tuyệt vọng và chán nản hay biến loài đại ngư cất cánh lượn giữa các cõi giới không gì ràng buộc nổi? lúc Linh Bà phàn nàn về đám người trẻ tuổi coi hay mạng sống của mình, Tưu đã vấn đáp đúng điều tôi luôn tâm niệm: “Sống thọ mà chán ngắt thì sống có tác dụng gì!”.

*

Côn, khi còn là cậu nhỏ bé ngư dân, bằng mối giao cảm vô hình dung nào đó, có thể là duyên nợ, đã không nề hà nguy hiểm, lao xuống phía dưới nước xoáy để cứu Xuân. Xuân, cũng vì duyên nợ cơ mà đánh thay đổi tuổi thọ, mạo hiểm nuôi vong hồn một con tín đồ trong trái đất của cô làm cho thế giới sụp đổ. Nhưng lại duyên nợ của Xuân với cộng đồng của cô, cô yêu cầu trả. Cô sẽ hi sinh linh sống của chính bản thân mình để hòa có tác dụng một với cây hải đường nhưng ông cô – thần ông địa hóa thân thành, biến cây hải mặt đường trở đề xuất khổng lồ, để tín đồ dân rất có thể trụ trên kia qua trận người quen biết lụt do trơ khấc tự bị sụp đổ. Và lần này, duyên nợ thân Tưu cùng Xuân đã giúp Xuân hồi sinh, rồi Tưu lại cần sử dụng chút sức tàn của mình để chuyển Xuân cùng Côn đến nhân loại loài người. Còn bản thân cậu, cậu trở thành chú cá nhỏ dại ở cùng rất Xuân cùng Côn.

Vậy đấy, duyên nợ với công đồng của bọn chúng ta, duy nhất lần mất mát là hết nợ. Một người các bạn đã nói với tôi, “Yêu cả thế giới thì dễ, yêu thương một bạn mới thiệt là khó!”. Trả nợ cho cộng đồng thì chỉ việc sinh mạng là đủ, tuy thế duyên nợ một trong những trái tim đập thổn thức vì chưng nhau thì biết đến khi nào mới hoàn toàn có thể cắt đứt! cần yếu cắt đứt bởi vì duyên nợ ấy quá đẹp, vày duyên nợ ấy khiến cho linh hồn chúng ta được mở rộng tất cả những chiều kích mà họ không biết đến, bởi chúng ta có thể thay đổi toàn bộ những trơ trẽn tự sẵn bao gồm của nuốm gian. Duyên nợ ấy đó là tình yêu.

Với bộ phim này, hoạt hình của trung hoa đã theo kịp Nhật, đã đi vào chiều sâu của vẻ đẹp trung khu hồn. Bộ phim không chỉ thể hiện được hầu hết nét rực rỡ trong thần thoại và bốn tưởng của văn hóa truyền thống Trung Hoa cổ đại, mà lại còn tạo ra những lớp song xúc cảm êm đềm mà sâu lắng phía bên trong tâm hồn bạn xem. Chút cảm giác man mác này là 1 trong sự điểm xuyết giữa trái đất phim ảnh mà lý tính của triết học, phân trọng tâm học và hình tượng học đang lên ngôi. Người xem vừa cảm động bởi tình yêu cùng sự hi sinh của những thanh niên trong phim, lại vừa nhen lên cảm xúc man mác bi lụy mà các nhà thơ vẫn gọi là “thiên cổ sầu” – thứ cảm hứng mơ hồ về duyên nợ trùng trùng kiếp kiếp ta đã lãng quên khi uống canh mạnh mẽ Bà, bước lên cầu Nại Hà trải qua sông Vong Xuyên nhằm đầu thai kiếp khác. Nhờ thế, ta phân biệt rằng, ký kết ức có thể lãng quên, nhưng thiết yếu mất đi, nếu ta lưu giữ về nó. Hầu hết duyên nợ tình yêu đẹp tươi dù đã biết thành lãng quên mà lại vẫn luôn mãi mãi tồn tại…