đêm tối có người dấu diếm ý xuân, có tín đồ ngủ ngon miệng ngọt ngào, có fan lại lăn lộn khó khăn ngủ, chịu đựng nỗi khổ cửa dục vọng, có thể nói rằng là không giống nhau một trời một vực.Tạ Thiên dừng có cảm hứng an toàn, không hề sợ nữa, vùi đầu vào trong ngực Phong Khải Trạch ngủ ngon lành, càng ngủ say càng không dè dặt, 1 tay ôm anh ngủ, y như coi anh là búp bê vải, thỉnh phảng phất còn phân phát ra âm thanh.Bên cạnh truyền đến tiếng hít thở phần đa đều, còn có mùi thơm khung hình mê người, phía trên quả thực là một cuốn hút cực lớn, muốn kháng cự lại sức lôi kéo chí mạng này thật chính xác là không buộc phải chuyện dễ dàng dàng.Phong Khải Trạch cơ hồ mất ngủ cả buổi tối, đồng dạng cũng cảm thấy đau khổ một buổi tối, cho tới rạng sáng bởi vì quá mệt mỏi mà mơ mộng mị màng ngủ mất.Kết quả rất có thể nghĩ ——Tạ Thiên dừng ngủ được một giấc ngon lành, thời điểm tỉnh dậy niềm tin phấn chấn, mặt luôn nở nụ cười.Còn Phong Khải Trạch lại thường xuyên ngáp, lái xe có muốn ngủ, cách thức ngủ như vậy thật chính xác là không gồm biện pháp."Con khỉ nhỏ, tối hôm qua anh ngủ không ngon sao?" Cô thấy được anh ngáp, liền thân mật hỏi, trong thâm tâm nhộn nhạo, hồi ức lại cảnh tượng tối ngày qua hai bạn ngủ cùng nhau, không khỏi tất cả chút xấu hổ, nhưng không còn mãnh liệt y như lúc trước.Tối ngày ngày hôm qua anh thật sự không có ngẫu nhiên cử chỉ bất chính nào, cô có cảm hứng ngủ hết sức thoải mái, buổi sớm thấy xống áo hai tín đồ vẫn như cũ, chuyện gì rồi cũng không xảy ra, bức tường trong tâm địa cô trước kia ngoài ra đang tự từ biến hóa mất.

Bạn đang xem: Cô vợ tái sinh phong khải trạch

"Ai bảo chiếc tay móng heo của em tối ngày hôm qua cứ giở trò với anh, nhưng anh lại cấp thiết ăn." Anh vui nhộn nói giỡn, lấy lại tinh thần, không để ình lại ngủ gật, tránh xảy ra tai nạn giao thông vận tải ngoài ý muốn."Anh new là móng heo! Anh đã căm ghét tay của em là móng heo, vậy hôm nay em sẽ tới nhà tiểu Nhiên, ngủ lại cùng với cô ấy." Cô tức giận nói, thiệt ra thì tất cả chút băn khoăn, dù sao do cô mà về tối qua anh ngủ không được ngon giấc."Oan uổng, oan uổng quá, anh ghét bỏ em từ bao giờ vậy hả?""Anh nói tay của em giống như móng heo quấn vào anh, đó chưa hẳn là khinh ghét thì là gì?""Lão bà đại nhân, anh nói sai rồi, tha thứ mang lại anh, được không?"Thật và đúng là họa từ ở miệng nhưng ra, coi ra tất cả mấy lời thật sự tránh việc nói. "Thế còn chấp nhận được."". . . . . ."Trải qua 1 cuộc tranh luận(cãi vã), cơn buồn ngủ của Phong Khải Trạch trở nên mất, ngược lại lo ngại đề chống thêm mấy phần, chỉ hại cái cô gái đầu heo đó sẽ hiểu sai hoặc là xuyên tạc ý tứ của anh. Anh cũng không thích lại bị đắp lên tội danh ‘ chán ghét ‘.Tạ Thiên ngưng len lén mỉm cười trộm, vì chiếm ưu cố mà vui vẻ, nhưng lại có chút lo lắng, vì vậy vồ cập nói: "Con khỉ nhỏ, nếu như anh mệt không bằng đi về ngơi nghỉ trước đi, buổi chiều bọn họ đến Ôn gia cũng được. Ban đầu đồng ý cùng với Ôn thiếu thốn Hoa cho Ôn gia cũng không nói rõ thời gian là buổi sáng hay buổi chiều, càng ko nói là buổi tối, buổi tối họ đến này cũng không sao, chỉ việc không nuốt lời là được rồi.""Nghe được câu này của em, tinh thần của anh liền tăng lên gấp trăm lần, nếu như như gồm thêm phần thưởng, vậy thì càng tốt hơn." Anh hơi rước mặt tiến tới, ngụ ý đã rất rõ ràng, yêu mong hôn.Cô vạn bất đắc dĩ lắc đầu, lần này, cũng không thể xấu hổ dè dặt nữa, trực tiếp tại xung quanh anh hôn một cái, "Được, mang lại anh phần thưởng.""Không tệ không tệ, xem ra đông đảo động chạm giữa chúng càng lúc càng giống một đôi bồ rồi, anh thích.""Tập trung vào việc lái xe của anh đi, em không muốn xẩy ra tai nạn giao thông đâu.""Tuân lệnh, lão bà đại nhân."". . .

Xem thêm: Phim Gợi Cảm Nhất Mọi Thời Đại, Những Cảnh

. . ." Cô chỉ yên ổn lặng, không hành hạ anh tài xế nữa, ngồi yên ổn lặng, nhìn cảnh sắc ngoài cửa ngõ sổ, vào lòng tràn trề nhộn nhạo, thậm chí đã không còn bóng dáng một cô nàng luôn nhăn nhó không linh động trước kia nữa. Tất cả lẽ, Ôn thiếu hụt Hoa vứt bỏ cô một trong những nguyên nhân đó là do cô thừa bảo thủ, thời điểm lũ họ đi bình thường với nhau, nhiều nhất cũng chỉ dắt tay, căn bản không tất cả tiến triển gì khác.Từ phản ứng của nhỏ khỉ nhỏ, cô chú ý thấy nhu cầu dục vọng của lũ ông, một người lũ ông nếu như đè nén loại nhu yếu dục vọng này lâu dài, chỉ sợ hãi sớm muộn cũng nhịn ra bệnh, coi ra cô phải vì anh mà mạnh dạn lên mới được.Phong Khải Trạch tráng lệ và trang nghiêm lái xe, phát hiện nay cô không nói chuyện nữa, xe tự nhiên an tĩnh khiến cho anh khôn xiết không thoải mái, thấy cô sẽ trầm tư, liền hỏi: "Đang quan tâm đến gì vậy?"Anh đã quen với dáng vóc líu ríu của cô, giờ không thấy cô nói gì, cảm hứng cứ thiếu hụt thiếu, khắp cơ thể không thoải mái.Tạ Thiên dừng không vị dự, trong tâm nghĩ gì ngay lập tức nói ra, "Con khỉ nhỏ, họ kết hôn đi, đã đạt được không?"Sau lúc kết hôn, trong tâm địa cô cũng trở nên không có chướng ngại, mà lại anh cũng không nhất thiết phải đè nén mình, đây là phương thức xử lí vẹn tuyền đôi bên."Thế nào, em không ngóng nổi hy vọng làm người thiếu nữ của anh rồi hả?" khuôn mặt anh tà ác, nghe được câu này, niềm vui lại kích động, hận ko được đi thành thân ngay bây giờ.Trước kia đều vày anh nhà động, hiện tại đổi thành cô chủ động rồi, nói rõ tình yêu của đàn họ đã thăng hoa."Em chỉ không thích người làm sao đó ban đêm lại mất ngủ nhưng thôi, trường hợp anh còn muốn thường xuyên mất ngủ, vậy cũng được, một 2 năm nữa chúng ta hãy kết hôn, tiện thể em hoàn toàn có thể lợi dụng thời gian một 2 năm này xem xem cảm tình anh đối với em gồm thật sự trung trinh không đổi khác hay không?" Cô giận dữ trả lời, còn giống hệt như là đang nói mát.Nghe lời này, anh nhanh chóng dừng xe làm việc ven đường, nghiêng fan tới, mang mặt tiến cho tới trước phương diện cô, cười cợt xấu xa nói: "Nếu không bọn chúng ta bây chừ đi đk kết hôn, như vậy nào?""Anh đừng nghịch nữa, lái xe cấp tốc lên..., bây giờ còn cần đến Ôn gia!" Hai đống má cô ửng hồng, ngượng ngùng không dứt.Kết hôn tức thì bây giờ, không phải quá cấp tốc sao?"Thiên Ngưng, em im tâm, cảm tình của anh đối với em luôn luôn trung trinh không thay đổi. Anh sẽ quyết định, chờ sau khi hôn lễ của một mình Hồng Thi na cử hành xong, họ liền kết hôn, giành được không?"Coi rất thật muốn kết hôn, cũng phải giải quyết và xử lý hôn lễ của Hồng Thi mãng cầu trước, bởi không rất phiền toái, anh cũng không thích cho cô một hôn lễ phiền toái .Hơn nữa lúc này cũng chưa phải là thời điểm tốt để cử hành hôn lễ."Được." Cô nặng trĩu nề gật đầu đồng ý một cái, khía cạnh nở niềm vui hạnh phúc, không còn nửa điểm ngượng ngùng.Cùng anh ở bình thường đã lâu, cô từ trung khu lí thiếu phụ sinh từ từ trở đề xuất thành thục, không hề coi mình là một trong những cô phụ nữ sinh nhỏ tuổi tuổi nữa.Yêu, thiệt sự hoàn toàn có thể để ột cô nàng dần trưởng thành, buổi tối thiểu trên vai trung phong trí biến hóa rất lớn. Nếu như không xẩy ra Ôn thiếu Hoa bỏ bỏ, không có tấm tình thực của con khỉ nhỏ, cô mang lại đến bây chừ vẫn mang mình làm một cô bạn nữ sinh trẻ trung ngây ngô.Anh cúi đầu xuống, ngơi nghỉ môi cô giữ giàng một nụ hôn nhè nhẹ, cười thỏa mãn nhu cầu hạnh phúc, liên tiếp lái xe, tiến về phía Ôn gia.Mặc mặc dù mất ngủ 1 trong các buổi tối, nhưng lại sở hữu thu hoạch hết sức lớn, dỡ bỏ được phòng tuyến vững chắc trong lòng cô, ko tệ ko tệ, rất đáng giá.Người của Ôn gia sáng sủa sớm vẫn tụ tập ngoài cửa chờ, đem toàn cục hi vọng cam kết thác vào buổi gặp mặt Tạ Thiên ngưng lần này, hy vọng vì tập đoàn Ôn thị nỗ lực lần cuối, dù sao đây cũng là phương án cuối cùng, cơ hội cuối cùng.Nhưng ngóng cả buổi sớm cũng không thấy bạn đến, Lâm Thục Phân nóng lòng không chờ nổi, cho rằng Tạ Thiên dừng đang ao ước đừa bỡn Ôn gia, liền chế nhạo cợt một phen: "Cô ta nhận định rằng mình là tín đồ rất lợi hại sao? Lại muốn cả nhà chúng ta đợi 1 mình cô ta, cô ta coi mình là loại gì?"Ôn Minh nghe lời này rất tức giận, rống khổng lồ chửi lại, "Lâm Thục Phân, nếu như như bà ko quản được miệng của mình, vậy hiện giờ cút ngay ra phía bên ngoài đi, tôi không thích đem hy vọng sau cùng của tập đoàn Ôn thị bỏ ở trên chiếc miệng của bà.""Ôn Minh, câu này của ông thật vượt đáng, tôi nói tất cả đều là sự thật, dễ thường nói ra sự thật cũng có thể có lỗi sao?" Lâm Thục Phân vốn trung ương tình ko tốt, hóng mấy giờ lại khiến trong lòng thêm phiền não, bị ông xã của bản thân mắng, trong lòng càng thêm cực nhọc chịu, tức giận làm ồn ã chuyện lên."Sự thật, sự thật chính là tập đoàn Ôn thị sẵn sàng phá sản, sự thật đó là có khả năng bọn họ phải ra bên phía ngoài ăn xin, sự thật đó là tất cả hầu hết thứ ở trong về chúng ta đều hóa thành bọt nước, bà gồm biết tính rất lớn của thực sự này không? gần như chuyện bị hủy gần như do cái miệng của bà, bà tạm thời không nói hoàn toàn có thể chết sao?""Tôi, tôi không tin tưởng Tạ Thiên Ngưng gồm thế lợi sợ như thế, rất có thể khiến chủ tịch bank Thiên Tường đổi khác chủ ý? Hai fan không cần đối với cô ta ôm mong muốn quá lớn, không nhất thiết phải đi lấy loại mặt nóng đi dán loại mông lạnh của cô ý ta quay đầu lại lại là công dã tràng." Đương nhiên bà biết tính nghiêm trọng của sự việc, tuy nhiên bà không thích hạ thân phận xuống để lấy lòng Tạ Thiên Ngưng, dù sao ban sơ cũng đã nói rất nhiều lời tuyệt tình, tiếng lại ngọt nhạt đi đem lòng cô ta, chuyện này thật không còn mặt mũi."Lâm Thục Phân, bà tất cả biết, cầu xin Thiên Ngưng giúp đỡ là phương án cuối cùng, ví như như Thiên Ngưng không giúp được bọn chúng ta, vậy bà cứ ngóng thiên thiên vạn vạn tín đồ xem chuyện mỉm cười của bà, quan sát bà mất thể diện đi. Đợi lát nữa bà trong thời điểm tạm thời đừng nói chuyện, tốt nhất cái gì rồi cũng đừng nói, nếu như bà không chế ước được mồm mình, bây giờ liền cút.""Tôi ——"Lâm Thục Phân ko nói được nữa, trong tâm hơi sợ. Giả dụ như tập đoàn Ôn thị phá sản, vậy bà đã hai bàn tay trắng, chiếc thân phận phu nhân cao niên cũng không còn tồn tại, nhưng bà hiện tại một chút phong cách cũng ko có, thậm chí ngay cả ấm no còn là vấn đề.Ôn thiếu hụt Hoa nghe đàn họ bào chữa nhau như vậy, trong trái tim phiền ý muốn chết, liền ko vui rống lên, "Hai người đừng cãi nhau nữa, hiện nay trong nhà đã loạn thành như vậy, còn mong cãi nhau?""Nếu như ban đầu không cần con từ quăng quật Thiên ngưng cưới Tạ Minh San, loại nhà này cũng trở nên không loàn thành như vậy." Ôn Minh suy nghĩ đến lý do cuối cùng, so với Ôn thiếu hụt Hoa liền có chút ân oán khí, dẫu vậy việc đã đến nước này, ông còn rất có thể làm gì?". . . . . ."Lâm Thục Phân không chống chịu nổi Ôn Minh chửi mắng nam nhi như vậy, không nhịn được lại mong muốn cãi nhau cùng với ông, "Ôn Minh, ông đừng gồm chuyện gì cũng đổ tội lên đầu hai người mẹ con tôi được không? Chuyện trở thành như vậy, cũng chưa phải là điều chúng ta muốn, nếu như nhanh chóng biết hoàn toàn có thể như vậy, thiếu Hoa cũng trở thành không cưới Tạ Minh San rồi.""Bà nói cứ như thể là bà không còn có lỗi? Lâm Thục Phân, bà quả thực là fan không thể nói lý.""Tôi cần thiết nói lý vậy thì ông là người cố ý gây sự? Chuyện gì cũng nói là của lỗi của hai mẹ con tôi, nhưng mà hai mẹ con tôi cũng là người bị hại, bị Tạ Minh San lừa dối trêu đùa, tôi sai chỗ nào?""Bà ——"Ôn Minh vốn còn muốn liên tục tranh luận, nhưng bây giờ chuông cửa ngõ vang lên.Tiếng chuông cửa vang lên, khiến tất cả mọi fan từ trong cảm hứng kích đụng - giận dữ thức tỉnh, lên 12 vạn phần tinh thần, sẵn sàng ứng phó với chuyện kế tiếp.Lâm Thục Phân cũng ko ngoại lệ, tuy vậy vừa nói tương đối nhiều tức giận bất bình, nhưng mà vẫn không mất trí trả toàn, biết sự tình nghiêm trọng, cần thiết không phối hợp.