Đây là 1 trong bộ video kiếm hiệp bỏng theo đái thuyết thuộc tên của Kim Dung giỏi còn mang tên khác là cô gái Đồ Long. Truyện đã những lần được dựng thành phim, mặc dù nhiên đó là vở cải lương duy nhất, cùng được chi tiêu khá công phu với tương đối nhiều cảnh quay bắt mắt cũng như dàn diễn viên hùng hậu, xiêm y đẹp. Ngôn từ tuồng gồm khác tại một số cụ thể so với nguyên tác.

Bạn đang xem: Tải bài hát đồ long ỷ thiên kiếm (nhạc hồ quảng) mp3


Bộ phim luân chuyển quanh nhân vật chính là Trương Vô Kỵ và tứ bóng hồng xuất hiện thêm trong cuộc đời chàng, thêm vào đó là phần đông cuộc giành giật giữa các môn phái để mang cho bởi được nhì báu vật hiện giờ là Đồ Long đao và Ỷ Thiên kiếm vày tương truyền đi ai đã có được hai trang bị này sẽ tín lệnh thiên hạ, thống trị võ lâm.

 

Câu chuyện ban đầu từ thời cha mẹ của Trương Vô Kỵ. Tình ái giữa hai tín đồ không được thừa nhận vì bao gồm - tà không bao giờ đi thông thường đường. Sau bao gian khổ, hai bạn đã chọn chết choc cho tròn thương hiệu - nghĩa, để lại người con thơ lúc ấy được mười tuổi, hiện nay đang bị nội thương vị trúng chưởng của kẻ ác. Vô Kỵ trải qua năm mon niên thiếu hụt với một thần y, tuy do dự sống được bao lâu. Lúc Vô Kỵ lớn lên, vô tình tìm và luyện được Cửu Dương Thần Công (nội công thất truyền của thiếu thốn Lâm), rồi Càn Khôn Đại Nã Di (tâm pháp thất truyền của Minh Giáo), đàn ông chẳng đầy đủ đã giữ lại được mạng sống của bản thân mà còn giúp Minh Giáo vượt qua cuộc truy bức của những môn phái trường đoản cú xưng là danh môn chánh phái trên đỉnh núi quang quẻ Minh cùng được tôn có tác dụng Giáo công ty dù lòng không tê mê muốn.

 

Sau khi nhấn chức giáo chủ, Vô Kỵ xuống núi với các bạn bè trong Minh Giáo thì đột thấy một công tử hết sức hào hoa nên đến chào hỏi, cung cách lịch sự mời sử dụng bữa cần chàng vui vẻ nhận lời. Quan gần cạnh thấy công tử chúng ta Triệu ấy bao gồm cầm Ỷ Thiên kiếm, đáng ra thuộc quyền sở hữu của diệt Tuyệt Sư Thái phái Nga Mi, Vô Kỵ rất tò mò muốn biết vị sao. Triệu công tử thách đấu. Chiêu qua chiêu lại thì tóc nàng đùng một cái bung ra, lộ ra công tử ấy là một cô bé rất xinh đẹp. Đột nhiên đồng đội Minh Giáo bổ ra có vẻ như như trúng độc thức ăn. Vô Kỵ tức giận đòi dung dịch giải. Thiếu nữ tháo chạy, đấng mày râu đuổi theo thì cả nhì rơi vào trong 1 hầm tối. Cô gái ấy chính là Nhữ Minh Minh, Quận Chúa Mông Cổ, khi sang Trung Nguyên lấy tên là Triệu Minh.

 

Trong hầm, lúc Vô Kỵ đòi thả với thuốc giải, Triệu Minh được một phen chọc ghẹo nam giới “nam con gái thọ lâu bất tương thân... Mà lại giáo chủ nắmm tay tôi, kỳ quáá ààà..” không còn cách, Vô Kỵ phải vờ vịt giở mánh khoé bỉ ổi, điểm huyệt đàn bà (khúc này cánh mày râu kéo sao mà phụ nữ xoay chiếc rẹt nhị vòng rồi xẻ đúng vô lòng đàn ông gọn bưng), tháo giầy nàng ra, tưởng thủ đoạn gì bỉ ổi lắm, thì ra là... Thọt lét gan bàn chân. Bạn nữ la oai vệ oái vì nhột. Triệu Minh tuy dũng cảm xưa nay, cơ mà chưa bao giờ trải qua cảm hứng này, vào lòng tự nhiên lại rung động. Trao dung dịch giải cho Vô Kỵ, Triệu Minh thấy quyến luyến và đại trượng phu cũng vậy.

 

Sở dĩ Triệu Minh đã đạt được Ỷ Thiên kiếm nguyên nhân là quân Mông Cổ đang bắt được những cao thủ của võ lâm Trung Nguyên nhốt bên trên bảo tháp miếu Vạn An, buộc quy hàng. Khử Tuyệt Sư Thái trước lúc từ chức vị chưởng môn nhằm trao cho đệ tử Chu Chỉ Nhược đã bắt cô thề độc là ko được đem Vô Kỵ. Đúng thời gian Vô Kỵ mang lại giải cứu giúp mọi tín đồ thì Sư Thái thà quyên sinh chứ không để “tà giáo” cứu, khiêu vũ khỏi tháp từ bỏ vẫn. Để đền ơn công thanh nữ đã đi đường vào bảo tháp, Vô Kỵ gật đầu làm tía việc Triệu Minh đặt ra.

 

Điều đồ vật nhất, nàng mong chàng đưa thanh nữ đến hòn đảo Linh Xà để gặp gỡ Tạ Tốn là nghĩa phụ của Vô Kỵ, hiện giờ đang bị võ lâm truy tra cứu vì gồm trong tay bảo đao Đồ Long. Triệu Minh lúc đầu cũng tò mò về bảo đao, nhưng việc đòi đi theo này chỉ đơn thuần là mẫu cớ nhằm được gần gụi chàng cơ mà thôi. Sẵn tất cả ý định đi kiếm nghĩa phụ yêu cầu Vô Kỵ đồng ý ngay. Tè Siêu, một cô gái từng giúp đỡ cho Vô Kỵ tương đối nhiều trên quang quẻ Minh đỉnh, cũng xin theo. Trên phố đi, tía người nghe lén cuộc gặp gỡ thân Kim Hoa Bà Bà (một nhân đồ hành tung bí ẩn, mưu mô tàn ác) với Chu Chỉ Nhược. Nhị bên đều phải có ý đi tìm Tạ Tốn. Triệu Minh vốn hợp lý lanh trí đã nghĩ ra biện pháp giả làm người lái xe đò để cùng cả nhà lên đảo một lượt mà không trở nên phát hiện.

 

Lên đảo, Kim Hoa Bà Bà chạm mặt Tạ Tốn trước và lừa ông rằng Vô Kỵ đang chết. Bà Bà tìm giải pháp “mượn” đao cơ mà Tạ Tốn ko cho. Đánh không lại, Bà Bà phóng độc trâm nhưng lại Hân Ly - thuộc cấp của bà đang đỡ hỗ trợ cho Tạ Tốn. Vừa lúc đó Vô Kỵ, Triệu Minh đến. Vì chưng sợ Bà Bà cũng trở nên hại Chỉ Nhược, Hân Ly nói Vô Kỵ đến đảm bảo an toàn Chỉ Nhược. Vô Kỵ vốn giàu lòng nghĩa hiệp với sẵn cũng coi Chỉ Nhược như chúng ta thanh mai trúc mã, toan chạy đi thì nữ giới Triệu Minh (nhanh trí lắm nhe) nằm ra xỉu cái đùng làm đàn ông cuống lên làm việc lại ôm chặt bạn nữ luôn. Tạ Tốn lúc đó bắt mạch mang lại Triệu Minh tức thì phá lên cười to “Triệu cô nương đang tịnh chăm sóc trong giấc ngủ những mộng đẹp” làm thanh nữ đỏ mặt kháng chế yếu ớt “Tạ chi phí bối kỳ vượt hà” (cải phái nam trang nhưng nhõng nhẽo dễ sợ). Bây giờ Vô Kỵ bắt đầu nói ra thân phận mình. Tạ Tốn mừng khôn xiết.

 

Đột nhiên Kim Hoa Bà Bà lại mở ra cùng quân của Minh Giáo bố Tư. Té ra Bà Bà chính là Ỷ Sam Long vương của Minh Giáo, là mặt hàng tỷ của Tạ Tốn. Bà vốn là Thánh thiếu phụ của Tổng Giáo bên ba Tư, khi sang Trung Nguyên sẽ vướng vòng tình ái và ra đời Tiểu Siêu. Vị bị truy đuổi nên bà ước ao đoạt đem Đồ Long đao về chuộc tội. Tình thế bây giờ thật khó xử, làm sao để Bà Bà không trở nên tội mà Tạ Tốn không cần phải giao bảo đao? tè Siêu cuối cùng đã quyết định hy sinh đời mình, về Minh Giáo tía Tư làm Thánh đàn bà thay mẹ, một đời giữ tiết trinh.

 

Tiểu khôn cùng đi rồi, bên trên đảo chỉ với lại mấy người. Chỉ Nhược đã lo cơm nước xong, mời mọi bạn vào ăn. Vô Kỵ buộc mồm khen “Chu cô nương giỏi như vậy ai lấy được là phước tía đời”. Triệu Minh đứng cạnh đổi sắc khía cạnh liền “Vậy thì giáo nhà lấy đi để bố đời hưởng trọn phướccc”, luôn tiện tay nhéo cho Trương giáo chủ một chiếc oằn cả xương sống, với một biểu cảm không còn sức dễ thương và đáng yêu trên gương mặt. Chỉ Nhược cũng “bay” cho tới cạnh Vô Kỵ đế vô “Thôi đại ca hãy cưới quận chúa triều Nguyên, vừa quyền uy, vừa khỏi bị nhéooo” sẵn thò tay nhéo luôn luôn Vô Kỵ ở mặt xương sườn còn lại. Ôi tội nghiệp chàng!

 

Những tưởng từ trên đây Vô Kỵ sẽ còn bị cạnh tranh xử lâu năm dài vì bố bóng hồng này, nhưng ngờ đâu đâu, sáng hôm sau, khi con trai tỉnh dậy thì thấy trong mình khó chịu như bị độc, Tạ Tốn cũng vừa tỉnh, ngồi vận công, Hân Ly sắp bị tiêu diệt với phần đa vết dao rạch nát hết mặt, Chỉ Nhược bị xẻo một miếng làm việc tai, Triệu Minh mất tích. Chàng cho rằng Triệu Minh là thủ phạm, và con gái đã đoạt đi luôn luôn Đồ Long đao cùng Ỷ Thiên kiếm. Hân Ly trút khá thở sau cuối trên tay Vô Kỵ.

Xem thêm: Trình Duyệt Google Chrome Mới Nhất 2016, Tải Google Chrome 52

 

Trở về Trung Nguyên, Chỉ Nhược tình cờ chạm chán Tống Thanh Thư (con của đại đệ tử Võ Đang). Tỏ tình nhưng mà bị Chỉ Nhược cự tuyệt, Thanh Thư toan giở trò thông dâm thì bị chú là Mạc Thanh cốc phát hiện. Bị dòng Bang xúi, Thanh Thư giết tín đồ diệt khẩu. Hắn còn khua môi múa mỏ là Vô Kỵ đã chết. Đúng cơ hội đó Triệu Minh đưa danh Vô Kỵ mở ra nhưng Thanh Thư nhận biết cô. Sở dĩ Triệu Minh mang danh Vô Kỵ đi khắp nơi là để phục hồi thanh danh cho chàng. Nàng sẵn sàng chuẩn bị vì fan mình yêu làm những việc, bỏ mặc mọi hiểm nguy. Lúc Triệu Minh lâm vào cảnh thế sức yếu nạm cô, Vô Kỵ thốt nhiên nhiên xuất hiện thêm giải vây.

 

Đuổi cái Bang đi, trở về nhìn nàng, vui chưa xong thì lửa căm hờn lại sục sôi trong tim, đàn ông toan giết nàng nhưng tay giơ lên rồi lại buông xuống. Phụ nữ thề quyết sẽ tìm kiếm được Tạ Tốn để nhờ minh xét đến sự trong sạch của mình. Vô Kỵ ngăn do chàng nghĩ nạm nào Tạ Tốn cũng biến thành giết nàng. Tuy vậy với Triệu Minh, nếu đó là cách duy nhất thì thanh nữ cũng cam tâm. Vô Kỵ, như một bức xạ vô điều kiện, thảng thốt kêu lên “tuyệt vọng cả đời tôi”. Vậy là hai bên đã rõ lòng nhau.

 

Lúc đó đùng một phát hai người phát hiện ra xác của Thất thúc của chàng do Thanh Thư giết, cơ mà tình ngay lập tức lý gian, phái mạnh bị những sư thúc bá đổ oan. Sự có mặt của Triệu Minh lại càng làm các sư thúc bá thêm tức giận. Nhưng mà sau, vày Thanh Thư sẽ vô tình khai ra tội thịt chú, các sư thúc bá hiểu ra sự tình cùng cũng không hề phản đối việc Vô Kỵ sánh đôi cùng Triệu Minh nữa.

 

Lúc này vương Bảo Bảo - anh của Triệu Minh vừa sang mang lại Trung Nguyên. Bảo Bảo cho nữ biết về mưu đồ san bằng Minh Giáo, mối tác hại lớn duy nhất của quân Mông Cổ trên phố thôn tính Trung Nguyên. Nỗi oan không giải chấm dứt thì giờ nghe tin dữ tới, người vợ biết kiếp này trọn đời vững chắc không sát được bên Vô Kỵ nên bi lụy lắm. Vừa cơ hội Vô Kỵ lại đãi đằng cho cô gái biết về hôn ước với Chỉ Nhược, Triệu Minh nước mắt nhạt nhòa ôm Vô Kỵ thốt lên “chắc Minh Minh xa lìa dương gian”. Đúng thời điểm đó, Chỉ Nhược xuất hiện thêm thấy hai tín đồ tình quá nên vô thuộc ghen tức. Nhưng vày hôn mong đã định nên Vô Kỵ đành theo Chỉ Nhược đi, giữ lại Triệu Minh 1 mình ôm sầu tủi.

 

Ngày tân hôn của Vô Kỵ, Triệu Minh bỗng nhiên nhiên lộ diện và bắt Vô Kỵ phải tiến hành lời yêu cầu thứ nhì của nữ (công nhận, thông minh mà cũng “gian” ghê, biết chọn đúng ngày để đòi nợ). Nhu yếu đó chính là việc hồi hôn ước với Chỉ Nhược, còn nếu như không thì đại trượng phu sẽ đổi mới một kẻ bất hiếu, bất nghĩa. Để vật chứng cho lời nói của mình, trước lúc rời bước, phụ nữ dúi vào tay con trai một vậy tóc của Tạ Tốn, khiến cho Vô Kỵ lòng sôi như lửa bỏng, đưa ra quyết định tạm dời hôn lễ để tìm ra nghĩa phụ. Cơ mà Chỉ Nhược vì ghen, vì căm thù nên phân phát cuồng lên. Triệu Minh vừa con quay đi thì bị Chỉ Nhược giáng tay tiến công ngay một chưởng.

 

Bị trọng thương, khuôn mặt xanh xao, được Vô Kỵ bắt buộc dìu đi nhưng Triệu Minh luôn nhớ dò hỏi lòng chàng. Vô Kỵ vấn đáp “đối với Chỉ Nhược tôi vừa kính vừa tởm sợ, nhưng so với nàng tôi vừa hận vừa yêu”. Chàng đã nhận ra được trọng tâm hồn nam nhi thật sự rung động bởi vì nàng, vì nàng tuy là phận cô bé nhi nhưng rất là dũng cảm, dám xả thân bởi chàng. Lúc bắt buộc xa tách Tiểu Siêu, hay thời điểm vuốt đôi mắt Hân Ly, hay khi bỏ rơi Chỉ Nhược, tuy bao gồm đau, tất cả đớn đó, nhưng mà rồi Vô Kỵ vẫn sống tiếp được, nhưng vừa mới qua khi Triệu Minh bị đả thương, chưa biết ra sao nhưng chỉ thoáng nghĩ tới việc nàng đề nghị lìa vứt cõi đời là đấng mày râu cũng không hề muốn sống nữa.

 

Vừa dịp đó vương Bảo Bảo phi ngựa tới định bắt Triệu Minh về cùng giết Vô Kỵ, nhưng bạn nữ đã quyết một lòng với đại trượng phu mà ngăn chặn lại anh mình. Bảo Bảo chấm dứt tình, xông vào đánh cả hai. Vô Kỵ trên cơ buộc phải cho Bảo Bảo một chưởng rồi thế tay Triệu Minh chạy.

 

Khi cả nhị trở về thì Chỉ Nhược đang luyện thành Cửu Âm Bạch Cốt Trảo với trở cần ác độc, không từ bỏ thủ đoạn nào. Giữa đại hội võ lâm ở Thiếu Lâm, Chỉ Nhược sử dụng trảo tấn công Vô Kỵ bị thương. Nhưng tiếp đến chàng năn nỉ nên có thể Nhược thích hợp sức với chàng giải thoát cho Tạ Tốn hiện giờ đang bị giam cầm. Chạm chán lại Tạ Tốn, Chỉ Nhược một nhị đòi giết, may có cao nhân mang đến cứu kịp thời. Trước phần đông võ lâm, Tạ Tốn sau cùng phơi bày sự thật việc cô đã giết Hân Ly, vu oan mang lại Triệu Minh. Thật tiếc đến Chỉ Nhược, vị lòng vượt hờn ghen, ích kỷ mà lầm con đường lạc lối.

 

Đột nhiên gồm tin báo về. Bảo Bảo tấn công lên quang Minh đỉnh, rước cớ đòi Triệu Minh thực chất nhằm mục tiêu xâm lấn Trung Nguyên. Trong nội bộ Minh Giáo những người cho rằng trả Triệu Minh là xong, nhưng Vô Kỵ nhất quyết không. Thà rằng bỏ ngôi Giáo chủ, quay trở về kiếp phong sương nhưng mà trọn nghĩa vẹn tình. Nhưng mà quân Mông lại thừa mạnh, vượt đông. Trước tình nuốm đó, Triệu Minh với tài trí ứng phó vô cùng cấp tốc nhẹn đã nghĩ ra một khổ nhục kế. Nàng cho những người lập dàn hỏa thiêu, ví như Bảo Bảo tiếp tục tiến quân thì Vô Kỵ cứ ra lệnh thảy đàn bà vào ngọn lửa. Vô Kỵ không gật đầu đồng ý vì trước đây Bảo Bảo đang tuyên bố đoạn tình tiết nhục với em mình thì bây giờ lẽ làm sao lại chùn chân. Nhưng sau cùng vì sự cương quyết của nữ nên con trai cũng thuận theo. Lửa bập bùng, nước mắt nữ giới Triệu Minh tung dài. Một mặt cốt nhục, một bên thâm tình. Thân cô bé quận chúa thiệt bé nhỏ trước ngọn lửa. Triệu Minh đùa một ván cờ liều, nhưng cuối cùng nàng đã thắng, thắng lợi của nàng là hiệp cầu giao hòa thân hai bên.

 

Qua bao giông tố bể dâu, Vô Kỵ vốn dường như không màng lợi danh bây giờ nhận ra trên đời không còn điều gì bằng được cùng tình nhân đi bốn hải dương chân trời, phiêu du tự tại. Trả chức Giáo chủ, chàng nắm tay nàng đi mọi nhân gian. “Nơi non thắm tứ phương từ tốn du. Vui trời xanh tuyết rơi sương mù”. Tình cảm của Triệu Minh dành riêng cho Vô Kỵ là một trong những tình yêu vào sáng, chân thành. Phái nữ dám yêu, dám hận, dám hy sinh tất cả cho người yêu, và được quý ông đáp lại, âu cũng là một chiếc kết bao gồm hậu.

 

Cảnh cuối là 1 trong những cảnh bom tấn mà cũng hữu tình duy nhất trong tất cả các truyện, phim kiếm hiệp. Chàng và thiếu phụ trên một chiếc thuyền chậm rì rì trôi theo dòng nước thật thơ mộng, điệu Minh trung khu Đồ Long vang lên. Triệu Minh rót từng lời êm ái vào tai chàng: vừa mới rồi anh đã làm tròn hai điều hứa hẹn với Minh Minh, còn một điều ước ao anh thực hiện. Vô Kỵ tiếp lời: sẽ là vẽ mày đến Minh muội. Cùng rồi thanh nữ cười khúc khích, tay kháng lên cằm, nhẹ nhàng nhắm đôi mắt lại để người yêu chăm sóc tô mày. Sóng bội bạc nhấp nhô…